Sống trong đời sống cần có một tấm lòng!

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng!

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

14-2

VALENTINE…
Cái cảm giác được che chở, được lo lắng nay biến đi đâu?
Valentine, tức ngày 14-2… Năm nào cũng vậy, chẳng có gì thay đổi trong quỹ thời gian 365 ngày và 6 giờ lẻ. Người ta vẫn thường nhớ tới ngày này như một dấu mốc để ghi nhớ công ơn của vị thánh Valentine, người hy sinh cuộc đời để tranh đấu vì tình yêu. Nguồn gốc thì search trên Google có thể ra hàng trăm, hàng nghìn nhưng điều đó cũng chẳng mấy người quan tâm lắm. Người ta cứ nghĩ rằng đó là Ngày lễ tình yêu (hay Ngày lễ tình nhân) và nếu có ai đó yêu thương thì rủ nhau đi chơi, có một vài kỷ niệm nho nhỏ gọi là…
Nhưng rồi, họ cứ nghĩ đơn giản là thế. Ngày tình yêu, người ta tặng cho nhau một vào món quà nhỏ. Món quà ấy không quan trọng là vật chất nhưng nó là dấu ấn ghi nhận tình yêu. Dần dà, mọi chuyện quên dần đi… người ta chẳng còn quan tâm đến nhau như trước nữa. Tình yêu bổng chốc trở nên mong manh dễ vỡ hơn bao giờ hết! Yêu chưa chắc đã đủ… Vậy nếu không đủ thì sẽ thiếu cái gì?
Rất nhiều người cho rằng cái thiếu đó là vật chất. Nhưng ai cũng hiểu rằng vật chất có thể làm ra. Trước đây vài năm, khi bắt đầu học Đại học, tôi đi dạy thêm từ thứ 2 đến thứ 6 với giá 600 ngàn đồng/tháng mà vẫn cảm thấy vui vẻ, thoải mái. Giờ đây, người ta đi làm tháng 5-7 triệu mà vẫn kêu là thiếu thốn, không vừa ý. Học xong Đại học với mức lương khởi đầu là 2tr300 ngàn đồng đã cảm thấy hạnh phúc với công sức mình bỏ ra, nhưng rồi chẳng ai tin với mức lương đó người ta có thể lấy vợ, xây nhà, nuôi con. “Trời sinh voi sinh cỏ” đã là câu nói xa xưa, ai cũng bảo thế. Nhưng rồi nhiều đứa chưa tới 20 tuổi lập gia đình và sinh con sớm, cha mẹ lại chẳng có gì khi là những người nông dân nghèo đông con vẫn có thể đi lên. Không thể nói “đi lên từ bàn tay trằng” mà nên nói “đi lên từ bàn tay bùn”. Tình yêu cuộc sống và lòng tin đã giúp con người ta như vậy nên có trường hợp ngược lại, khi mọi thứ tỏ ra đầy đủ người ta vẫn có thể li dị, mất trắng. Vậy cái thiếu có chăng là lòng tin?
Lòng tin giúp con người ta đứng vững, giúp con người ta sống và tin vào ngày mai. Người ta cứ đem sức mình ta mà làm việc, mà sống, mà yêu thương,… Người ta biết trân trọng và hạnh phúc với những gì mà người ta đang có. Chúng ta chẳng tài năng mà ngược lại chúng ta có quá nhiều thói xấu. Thế nhưng, chúng ta ỷ lại, chúng ta muốn hưởng thụ khi còn quá trẻ để rồi chúng ta tỏ ra ích kỷ, ít cảm thông hơn với những người bên cạnh. Chúng ta vẫn sống, vẫn yêu thương nhưng tình cảm của chúng ta dần chai sạn. Chúng ta không thể hiện được tình yêu để rồi những người xung quanh cảm thấy như ta sống mà không có tình yêu, hay nói nặng hơn là “không có quả tim”. Chúng ta sống như vậy, có khi nào chúng ta sẽ…
Tết Bắc, vẫn cảm nhận được không khí. Thế nhưng, khi người ta no đủ thì người ta chẳng còn cảm giác Tết nữa. Nhưng đồ Tết lúc nào cũng có, không khí Lễ hội vẫn thường xuyên có, những gia đình nghèo khổ nay đã có cuộc sống tốt đẹp hơn,… thì chẳng cón ai nhận ra Tết nữa. 3 ngày Tết trôi đi một cách nhanh chóng, khác thường nếu không muốn nói là vô vị. Vô vì với cái Tết truyền thống, vô vị với tình cảm thân quen và vô vị với những người đi xa về.
Ngày Lễ, nhất là những ngày cho trai gái mới lớn, cho tình yêu trong năm không phải là hiếm. Người ta gặp nhau nhiều đến mức người ta chẳng có nhớ đến ngày của nhau, thậm chí ngày của chung. Thế đó, Valentien cũng thẩn thờ trôi trong cái không khí lạnh của Việt Nam. Lâu lâu còn nghe thấy người ta đổ cho nhau rằng không nhớ vì ngày lễ đó xuất phát từ phương Tây nên chẳng cần quan trọng làm gì, quà cáp gì cho mất công. Thế nhưng, người ta đâu có hiểu đó chỉ đơn giản là ngày để nói được ra những yêu thương dành cho nhau?
Không có lời yêu thương, không có món quà nào trao tặng thậm chí không có hồi âm… Kết thúc, rồi còn đâu…

1 nhận xét:

minh hoang nói...

Ngày tình yêu, người ta tặng cho nhau một vào món quà nhỏ. Món quà ấy không quan trọng là vật chất nhưng nó là dấu ấn ghi nhận tình yêu. Vậy Làm sao để có quà tặng ý nghĩa ngày valentine ?