Sống trong đời sống cần có một tấm lòng!

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương châm sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương châm sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

TẤT CẢ LÀ CUỘC SỐNG!



- Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.
- Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.
- Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.
- Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.
- Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: “điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận”.
- Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra: “vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên”.
- Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.
- Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.
- Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.
- Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.
Tất cả là cuộc sống!

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

SỰ BÌNH YÊN!


Lâu lắm rồi tôi không viết Blog, cũng có nhiều cái điều cản trở mà không thể thực hiện được. Tự nhiên cái ông Google không có hỗ trợ Blogger nữa, nên những bài viết vì thế mà chẳng xuất hiện nhiều như trước. Thật ra đổ lỗi như vậy cũng chẳng phải hoàn toàn như thế. Tại vì thời gian này bản thân mình không có những điều thú vị nên cũng chẳng muốn viết. Bữa nay học về sớm, cũng muốn gửi vài dòng tâm sự nhưng chẳng viết được gì cả. Đành lấy một câu chuyện để thay lời tâm sự, mong được những người bạn của mình quan tâm!
Câu chuyện này có tên là “Sự bình yên”! Tôi thích nó vì bây giờ tôi cũng đang trở lại cảm giác ấy. Một thứ cảm giác mà lâu nay những người tôi thương yêu nói với tôi rằng họ cảm thấy như vậy. Tôi có đem lại cho họ không, cũng chẳng biết! Chỉ biết rằng thực sự trong lòng tôi muốn họ được điều đó. Nhưng giờ đây, không ai có thể cho tôi được cảm giác ấy, chỉ có thể là bản thân mình tự phấn đấu đạt được. Cũng phải thôi! Bởi vì xưa nay ngoài những điều tôi làm được cho mình ra thì những điều khác thật ra cũng mang không nhiều ý nghĩa. Nói như vậy không có nghĩa là tôi hờ hững với những điều người khác ban tặng mà bởi vì những điều đó thật ra quá ít. Để rồi tự mình gắng làm cho mình được những điều mà mình muốn thôi!
Câu chuyện như thế này:
“Ở một đất nước nọ, có một vị vua treo giải thưởng cho họa sĩ nào vẻ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Rất nhiều họa sĩ đã cố công và trong những tấm được tuyển chọn thì nhà vua chỉ thích 2 bức. Và trong 2 bức đó, tất nhiên là ông chỉ chọn được 1 mà thôi.
Bức tranh thứ nhất vẻ một hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh ấy đều cho rằng đây là bức tranh thể hiện sự bình yên một cách hoàn hảo.
Bức tranh thứ 2 cũng có những ngọn núi nhưng đó là những ngọn núi trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút nước xuống và kèm theo đó là những làn sấm chớp đổ xuống. Bên vách núi ấy là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này thật chẳng bình yên chút nào!
Thế nhưng, sau khi nhà vua ngắm thật kĩ, ông mới thấy đàng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây từ khe nứt ấy có 1 con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút nước xuống một cách giận dũ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình… Bình yên thật sự!
- Ta chấm bức tranh này! – Nhà vua công bố
- Sự bình yên không có nghĩa là nơi không có tiếng ồn ào, không có những khó khăn, cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm nhận được sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thực sự của sự bình yên!”
Câu chuyện chỉ có thế, nhưng mà ý nghĩa mà nó mang lại thật sự khiến cho ta phải suy ngẫm mãi. Chúng ta đang sống trong một xã hội quá ồn ào, kèm theo đó là muôn vàn những điều bất công, vô lý cứ hiển hiện trước mắt. Chúng ta lúc nào cũng buồn bã vì những điều không như ý mình, lo lắng với những điều khó khăn sẽ đến, những chứng ngại vật cản đường,… Thế nhưng, trong sâu thẳm tâm hồn của chúng ta vẫn có chỗ cho sự bình yên, có điều là ít hay nhiều mà thôi. Chúng ta có, nghĩa là chúng ta vẫn có thể huy động được nguồn lực tiềm ẩn đó, phát huy nó, để chúng ta có thể cảm nhận được sự bình yên cho dù hiện thực có như thế nào đi chăng nữa.
Tôi không làm được điều ấy nhanh như vậy. Tôi chỉ cảm nhận được là mình đang làm được. Mấy năm qua, trong cách sống, cách suy nghĩ của bản thân đôi khi tỏ ra rất tiêu cực, lo lắng cũng nhiều nhưng che đậy được sự lo lắng ấy lại làm rất tốt. Những ngày hè trôi qua nhàm chán nhưng lại cho tôi thấy rằng những điều đó không quá ghê gớm đến mức làm cho tôi phải nghĩ nhiều đến như vậy. Tôi có thể vượt qua, vì những điều ấy thật sự không thể bằng một góc mà tôi đã vượt qua trong suốt quãng thời gian vào Dak Lak tới giờ. Một đứa bé biết nỗ lực vươn lên, một người con biết sửa sai, một cậu học trò đúng nghĩa,… tôi đều làm được. Sức mạnh nội lực trong tôi đủ sức để mang tôi lại với bến bờ của khát vọng. Tôi bình thản đón nhận, cho đi và nhận lại một cách không ưu tư, muộn phiền. Bởi vì bình yên ở chính cách nghĩ, cách hành động của bản thân mình. “Sự bình yên” - nó ẩn rất sâu nhưng tiềm tàng cháy, rồi có lúc bừng cháy trong lòng của một kẻ yếu đuối mang tên: Lê Phước!

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

NÊN HAY KHÔNG?


Có những điều bạn nghĩ rằng nó sẽ làm bạn tốt hơn nhưng không phải vậy. Tôi cũng nghĩ: trong cuộc sống này không phải cái gì cũng có thể làm vì không phải cái gì cũng tốt, vậy sẽ có chuyện là nên làm hay không? Bài viết này xin được mạn phép đưa ra những điều mà tôi tâm đắc về chuyện “nên hay không nên”.
1.      Không nên giấu diếm cảm xúc của mình quá nhiều.
Bạn nghĩ rằng mọi người sẽ yêu quý mình hơn nếu lúc nào nụ cười cũng thường trực diện trên khuôn mặt bạn. Đôi khi điều đó là đúng, người ta sẽ thấy bạn là một người đáng yêu, lạc quan và dễ gần. Nhưng nếu phải giả tạo quá nhiều như vậy, bạn sẽ tự mang đến cho mình sự mệt mỏi. và chuyện cười cả ngày sẽ biến bạn thành một người bị chai sạn cảm xúc. Tốt nhất là hãy thể hiện rõ tình cảm thật của mình, hãy buồn khi bạn buồn, hãy khóc khi bạn muốn khóc và gào lên khi bạn sợ hãi. Đừng bao giờ đeo cái mặt nạ cho mình bởi nếu bạn làm như vậy thì bạn cũng chỉ sẽ nhận được những nét mặt tương tự mà thôi.
2.      Không nên tỏ ra quá thận trọng.
Với bất kí ai trong chúng ta, thận trọng là một chuyện tốt. Tuy nhiên, để thận trọng trở thành rón rén thì quả thật là hỏng hết. Bạn đang muốn làm nhưng lại sơn không biết mình có đủ khả năng hay không? Bạn không dám kêu khi thấy một tên cướp đang móc ví của người bên cạnh vì sợ nó…đánh mình. Bạn thấy mình có khả năng thiết kế, hát, nhảy, múa,… nhưng không dám đi thi vì sợ sẽ trượt… Hàng ngàn công việc chúng ta có thể thực hiện nhưng chúng ta lại không làm. Đó là nhút nhát, rụt rè chứ không phải là thận trọng. Nếu thận trọng kiểu đó thì chắc chắn bạn không thể đạt được thành công và cũng chẳng bao giờ được nếm trải những cảm giác thử thách. Bạn phải mạnh dạn hơn và làm bất kì việc gì khi có cơ hội. Hãy tập ngã (nghe thật vô lí) trước khi biết đứng vững (hợp lí – giống trẻ con quá).
3.      Bạn không nên xây dựng quá nhiều tham vọng.
Bạn muốn là người thật thành công, bạn muốn có thật nhiều tiền, đạt được vị trí cao trong xã hội,…bạn muốn mọi thứ và đôi khi cứ cắm đầu theo đuổi những tham vọng xa với đó. Bạn có hiều thành công có nghĩa là gì không?
Thay vì cố gắng giành được mọi thứ, bạn hãy cố gắng đạt được những gì thích hợp mà đó là những thứ tốt nhất cho bạn. Hãy đặt cho mình câu hỏi: Điều gì quan tọng và cần thieeyf cho bạn ở thời điểm hiện tại. Hãy lên kế hoạch cụ thể và thực hiện từng bước một. Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì nhưng không có nghĩa là chúng ta làm được tất cả mọi việc, 2 khái niệm đó hoàn toàn khác nhau đó các bạn ạh.
4.      Không nên xét nét bản thân mình.
Trong cuộc sống chúng ta, có nhiều thứ không hoàn toàn giống nhau. Chính vì thế mà bạn luôn lo lắng rằng mình kém cõi nhất quả đất, bạn thấy ai cũng hơn mình. Đôi khi bạn thấy mình thật vô dụng và sự có mặt của bạn quả là thật thừa thải. Đây chính là một cách nghĩ có thể giết chết bản thân một cách nhanh và hiệu quả nhất. Hãy hiểu rằng ai cũng có bản lĩnh, cá tính và tài năng riêng của mình. Vấn đề bây giờ là bạn phải phát huy và chứng tỏ cho mọi người thấy, chứ không phải là rầu rĩ và buông xuôi như vậy. Bạn luôn so sánh với những người hơn bạn, và bạn cảm thấy tủi lòng với kết quả mà mình nhận được. Rồi bạn đâm ra thù ghét bản thân mình. Bạn phải nghĩ rằng nếu bạn không yêu được chính con người bạn thì làm sao người khác có thể yêu được bạn đây. Bạn là chính bạn, không thể giống ai khác – đó là thứ duy nhất mà bạn có chứ không phải người khác. Hãy cố gắng giữ gìn và làm cho mọi người thấy những điều bạn có tuyệt vời như thế nào nhé!
5.      Và những gì bạn nên ghi vào bộ nhớ.
-     Nên yêu quý và đối xử tốt với bản thân bạn giống như bạn đối xử với những người mà bạn yêu quý.
-     Hãy đối xử tốt với mọi người theo cách mà bạn muốn mọi người đổi xử lại vởi chính bản thân mình.
-     Không phải quá cổ hủ nhưng bạn cũng đừng nên bỏ qua những gì thuộc về truyền thống, hãy biết kính trọng những người lớn hơn mình.
-     Nên dành thời gian chú ý đến sức khỏe của mình.
Cho mọi người thấy con người và cách sống, cách làm việc của mình là đúng với ước mơ và lý tưởng của mình các bạn nhé!

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

NGÀY TRẺ CON NGHĨ CHUYỆN NGƯỜI LỚN


Ngày 1 – 6 này, trẻ em Việt Nam và thế giới đón nhận rất nhiều sự kiện đặc biệt hấp dẫn. Tất cả trẻ em được sống hết mình trong tình yêu thương của gia đình và người thân. Thật hạnh phúc khi nghĩ về những điều đó!
Trở lại trước đây mười mấy năm, chúng ta cũng là thiếu nhi, cũng được vui vẻ được chúc mừng, được phát kẹo, được đến “Nhà văn hóa” để nghe ca hát, chúc mừng. Nghĩ lại cũng thấy vui mà cũng lắm cái tủi.
Ngày 1 – 6 ở quê tôi đang vào mùa gặt lúa chiêm xuân. Cùng với cái nắng mùa hè gay gắt, nghạt thở của vùng quê Thanh Hóa (Khu IV cũ) thì không có điều gì đáng sợ hơn. Lúc đó nhà tôi nghèo, mà có thể nói là quê tôi hầu như nhà nào cũng vậy, có thể nói là đói kém là đúng nhất. Để có được một buổi tối ăn kẹo, ca hát như vậy chúng tôi phải ở ngoài đồng cả ngày. Có thể cũng “chẳng làm nên cái tích sự gì” (theo như lời bà nội tôi hay nói) nhưng dù sao ra đồng vẫn thật vui. Ở đó, chúng tôi chăn bò, cắt cỏ, gặt lúa,… và nhảy tưng tưng lên những đống rạ đã được phơi khô và chất thành từng đống ở đó. Rồi đến đêm đi chơi, đứa nào cũng nổi từng đám rôm ngứa chân tay cựa quậy miết (nghịch cho lắm, rồi đến đêm ngứa tha hồ mà gãi, hic). Chúng tôi – nhưng đứa trẻ nông thôn vất vả nhưng vui thật đó, nhưng chắc gì những đứa trẻ con ở thành phố đã có. Ôi trẻ con! Nghĩ thật là vui!
Giờ đây đã lớn, và thực sự cũng chỉ là cái lớn về thể xác chứ tinh thần còn trẻ con lắm. Vì tôi là đứa con út nên lúc nào tôi cũng được chiều chuộng, yêu thương nhất nhà. Vậy mà giờ đây, đã hai mươi mấy tuổi rồi vẫn tưởng mình là một đứa con nít, mùng 1 – 6 vẫn đi chơi tung ta tung tăng, hic… Mà cũng đơn giản vì nó sống xa quê, nghĩ lại mà thèm một chút hơi ấm của gia đình, và tự an ủi mình bằng cách vô tư một ngày trong chuỗi ngày âu lo mà thôi.
Dù sao tôi đã quyết định và phải thực hiện được ước mơ của mình. Dẫu biết là với thời điểm hiện tại, thì cái ước mơ đó còn xa vời lắm. Học mới xong năm 3, mà tương lai dường như đã trở nên mịt mờ hơn. Khó nói thật! Tất cả nhưng ước mơ của hắn đâu hết, chỉ còn lại những thứ “không đâu” ở trong đầu mà thôi.
Hồi trẻ con tôi ngoan và học giỏi lắm. Nhà tôi ai cũng tự hào. Mọi chuyện cứ như thế cho đến năm lớp 7 rồi dần dần đi xuống vào các năm học tiếp theo. Lớn lên tôi làm được nhiều việc, nhưng đúng ra mà nói thì công nhiều hơn tội với gia đinh, có nghĩa là làm cho bô mẹ tôi “muối mặt” hơn là “mở mày mở mặt”. Cũng mang tiếng là học sinh giỏi cái này cái khác đấy, nhưng mà so ra thì cũng chả được cái gì. Thành công có, thất bại thì “có mà đầy”, hic…
Sau mấy năm đi làm, lại chán, và lại học. Cuộc đời dường như muốn cho tôi trở về cái vòng lẩn quẩn của học, mà lại là học văn mới hay chứ. Sau mấy năm học, bữa nay mới đón nhận cái Tết của mình (tôi vẫn coi mình là thiểu nhi nên ngày này của tôi là đúng rồi, hi…). Nghĩ lại, thấy xót xa cho mình quá.
Đến nay, cái thời khắc mà hai mươi mấy tuổi đầu trong cuộc đời, dường như tôi chẳng làm được gì cả. Thất bại thật nhiều và những kinh nghiệm nhận lại cũng thật nhiều. Người ta bảo: “Thất bại là mẹ của thành công”. Điều đó chứng tỏ tôi mới chỉ có “mẹ” mà chưa có “con” của “mẹ”. Nghĩ cho cùng, đôi lúc tôi cũng hay vận dụng vài câu của nhà “thiên tài học” A.Q vào cuộc sống, nhất là khi thất bại. Và cho đến nay, những điều đó dường như đã giúp cho tôi trở lại đúng quỹ đạo của cuộc sống mà tôi muốn. Cuộc sống ấy sẽ dẫn tôi đến đâu? Thành công sẽ đến hay thất bại cứ mãi theo đuổi? Đó là những điều mà tôi không quan tâm thật nhiều. Chỉ biết bây giờ nên sống đúng nghĩa như một đứa sinh viên, chăm lo học tập và thu thập thật nhiều kiến thức mà thôi. Lấy quan điểm nhìn nhận người thành công và người thất bại (không phải kẻ thất bại), xin được trích dẫn bài viết sau:
THÀNH CÔNG VÀ THẤT BẠI
-     Người thành công biêt chính xác những gì mình muốn, tin tưởng vào khả năng của mình và sẵn sàng cống hiến hết thời gian của cuộc đời để đạt được điều đó.
-     Người thất bại không có mục đích cụ thể cho cuộc sống, luôn tin rằng mọi thành công đều là kết quả của vận may và chỉ thật sự bắt tay vào việc đó khi có sự thất bại từ bên ngoài.
-     Người thành công có khả năng ảnh hưởng đến những người xung quanh và hợp tác với họ trong thái độ thân thiện.
-     Người thất bại tìm thấy khuyết điểm của mình ở người khác.
-     Người thành công chỉ bày tỏ ý kiến về những điều mình biết và họ hoàn toàn có thể thực hiện điều đó một cách rất khôn ngoan.
-     Người thất bại phát biểu ý kiến về mọi vấn đề mà họ chỉ biết chút ít hoặc hoàn toàn không có một chút kiến thức gì về chúng.
-     Người thành công dung hòa quan hệ với tất cả mọi người mà không quan tâm đến lợi ích đạt được.
-     Người thất bại chỉ nuôi dưỡng những mối quan hệ với những ai mà từ đó mà họ có những thứ họ muốn.
-     Người thành công luôn trau dồi kiến thức và mở rộng lòng khoan dung. Họ sống đến quyền lợi chung của cộng đồng.
-     Người thất bại có trí tuệ hạn chế, sự vị kỷ chiến thắng lòng vị tha. Vì vậy mà họ tách khỏi những cơ hội thuận lợi và mối quan hệ thân thiện với xã hội.
-     Người thành công biết theo kịp thời đại và xem đây là một trách nhiệm quan trọng để biết được điều gì đang diễn ra.
-     Người thất bại chỉ quan tâm đến bản thân với những nhu cầu trước mắt và bất chấp mọi thứ để thực hiện, không cần biết điều đó tốt hay xấu.
Tôi viết bài này không phải viết khi tôi đã thành công mà là lúc tôi chưa từng đón nhận thành công. Điều đó có thể hiểu được rằng trong cuộc sống này, dẫu khó khăn và thất bại lớn như thế nào thì chúng ta hãy dũng cảm đứng dậy và bước tiếp. Hãy nghĩ rằng: “Cuộc sống này không có đường cùng, chỉ có những ranh giới”. Việc của chúng ta là biết vượt qua những ranh giới ấy. Hiểu đơn giản nhất là “sau bóng đêm… bao giờ cũng là bình minh”.
Thật ra, đây chỉ là những quan niệm của thời phong kiến hay quan niệm của Nho giáo nhưng nó vẫn có giá trị sống mãi với thời gian. Hãy thử cảm nhận và  xem mình là người như thế nào các bạn nhé!

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

ĐỪNG


Cuộc sống ngày càng hiện đại, con người lại càng hành động một cách tự phát và mau lẹ chứ ít khi dừng lại tự hỏi nên làm thế nào cho đúng. Đặc biệt là các bạn trẻ - những con người đại diện cho bộ mặt của cả một nền văn hóa, cho bộ mặt của một dân tộc. Những hành động đó có lẽ sẽ khiến cho chúng ta cảm thấy day dứt, hối hận sau này. Đã bao giờ chúng ta làm việc mà suy nghĩ thật chín chắn, lúc vui hay giận hờn cũng vậy hay không?
Hãy đọc một vài dòng chữ “ĐỪNG” trong bài viết này các bạn nhé!
Đừng nên thờ ơ với những gì đã quá quen thuộc với bạn. Hãy giữ chắc lấy chúng như những gì quan trọng nhất, vì sẽ có lúc bạn cảm thấy tiếc nuối khi những điều thân thuộc ấy mất đi.
Đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đền có những giá trị khác nhau.
Đừng mãi mê theo đuổi những mục tiên mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiều rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình.
Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời.
Đừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm.
Đừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được.
Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.
Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bỏ rơi.
Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.
Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bạn, chính tâm hồn của mỗi người mới xác định được mức độ “giàu có” trong cuộc sống của mình.
Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đêu cần được giúp đỡ ở bất kì khoảng thời gian nào trong cuộc đời.
Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, vì đó là niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời bạn.
Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy tìm đến chúng.
Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.
Đừng ngại ngần thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.
Đừng e dè đối mặt với thử thách vì chỉ khi thử sức mình bạn mới học được can đảm.
Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn không tìm ra nó.
Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ nhất để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để gìn giữ tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.
Đừng đi qua cuộc sống một cách quá nhanh, đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.
Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.
Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ và cũng là một kho báu mà ta có thể luôn mãng theo bên mình một cách dễ dàng.
Đừng sử dụng hay ngôn từ một cách bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại được.
Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá.
Đừng bao giờ cho rằng bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn sụp đổ, vì biết thêm một điều mới mẻ cũng có nghĩa là bạn đã tiến bộ rồi.
Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.
Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự bởi vì bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời.
Và cuối cùng, đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau sẽ xem bạn như là một tấm gương của chúng.

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI THÂN YÊU


Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi đã làm được một việc riêng cho mình – đó là viết Blog. Tôi không nghĩ rằng cũng có nhiều người quan tâm và góp ý với mình như vậy. 20.000 lượt truy cập là con số mà ngay cả bản thân tôi lúc lập Blog nghĩ tới. 20.000 dành cho bạn bè, những người thân yêu, và cả những người xa lạ với tôi. Đó không phải là con lớn nhưng cũng là đủ cho một kẻ mới “bập bẹ” tập viết như tôi.
Những bài viết trên Blog có thể do tự bản thân tôi viết, cũng có những bài mà tôi đọc được ở đâu đó, thấy hay và post lên để mọi người cùng đọc. Với mong muốn có thêm những tri thức mới, được giao lưu nhiều hơn với bạn bè gần xa để học hỏi những kinh nghiệm quý báu, và hôm nay tôi xin đăng bài viết “3 điều giá trị” – một bài viết mà tôi tâm đắc từ rất lâu và tự nhận đó làm phương châm sống. Dẫu biết rằng để thực hiện những điều đó không phải là dễ nhưng những cố gắng sẽ dần “hiện thực hóa” những điều mà bản thân luôn cố gắng theo đuổi. Tôi xin được tặng cho tất cả các bạn – những người luôn theo dõi những thay đổi của “kẻ cô đơn” này.
3 ĐIỀU GIÁ TRỊ
·        Ba điều trong đời một khi đã đi qua thì không thể lấy lại được:
-         Thời gian
-         Lời nói
-         Cơ hội
·        Ba điều trong đời không được đánh mất:
-         Sự thanh thản
-         Hy vọng
-         Lòng trung thực
·        Ba thứ có giá trị nhất trong đời:
-         Tình yêu
-         Lòng tự tin
-         Bạn bè
·        Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:
-         Giấc mơ
-         Thành công
-         Tài sản
·        Ba điều làm nên giá trị một con người:
-         Siêng năng
-         Chân thành
-         Thành đạt
·        Ba điều làm hỏng cuộc đời một con người:
-         Rượu
-         Lòng tự cao
-         Sự giận dữ.

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

HÃY CẢM ƠN


Tình cờ, tôi mượn được một cuốn sách “Vượt qua bản thân” của Lưu Dung Trứ của một người bạn. Đọc qua thì thây cũng thấm thía, nhưng chẳng được bao nhiêu. Đối với chúng ta (có cả tôi nữa, hihi…), những con người trẻ đang sống trong một cuộc sống đầy rẫy nhưng lo toan, tính toán, với những điều mà chúng ta suốt ngày phải rên lên : “khổ! Bất hạnh!...”
Xin được trích dẫn vài dòng trong đoạn “Hãy cảm ơn” để các bạn cùng cảm nhận để có thể biết mình sống sao cho tốt hơn.
“Hãy cảm ơn vì bạn chưa có tất cả những gì bạn muốn. Vì nếu bạn đã có rồi thì bạn còn có gì để trông chờ và hy vọng nữa đâu.
Hãy cảm ơn vì còn nhiều điều mà bạn chưa biết. Vì nếu bạn biết hết rồi thì bạn chẳng còn gì để học hỏi nữa sao?
Hãy cảm ơn những lúc khó khăn. Vì nếu không có một chút khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không?
Hãy cảm ơn vì bạn có những nhược điểm. Vì nếu không còn nhược điểm gì thì bạn sẽ chẳng còn cơ hội để tiến bộ, để cải thiện bản thân.
Hãy cảm ơn những thử thách. Vì nếu không có những thử thách nào thì liệu có cái gì có thể xây dựng nên sức mạnh cá tính của bạn?
Hãy cảm ơn những lỗi lầm mà bạn đã có. Vì nếu bạn không có lỗi lầm thì cái gì sẽ dạy cho bạn những bài học đáng giá như thế đây?
Hãy cảm ơn những khi bạn mệt mỏi. Vì nếu bạn không khi nào mệt mỏi tức là bạn không làm việc gì hay sao?
Thật là dễ nếu cảm ơn những thứ tốt đẹp, nhưng cuộc sống bao giờ cũng tạo cơ hội mới cho mọi người cảm ơn cả những thứ chưa hoàn hảo nữa. Suy nghĩ luôn có thể chuyển tiêu cực thành tích cực. Nếu bạn biết cảm ơn những thứ rắc rối của bạn thì chúng có thể giúp cho bạn thật nhiều đó.
Trước người thât ý đừng nói những chuyện đắc ý, vì như thế chỉ làm tăng nỗi buồn của đối phương mà thôi. Vì vậy, dù vạn sự như ý thì cũng nên cố ý nói những điều buồn khổ cho đối phương nghe.
Trước những người đắc ý đừng nói chuyện thất ý, vì những người đắc ý thường không thể thông cảm với nỗi buồn của người thất ý.
Vì vậy cho dù có nhiều điều không như ý thì cũng phải cố gắng phấn chấn tinh thần lên.
Bạn bè kết giao lúc thất ý thì lúc đắc ý thường dễ mất đi, vì người đó cảm thấy cuộc sống của bạn tốt đẹp hơn, không còn là bạn… nỗi khổ của mình nữa, người đó không muốn trèo cao, kết thân với những người cao sang, và cũng không thể trèo cao, nếu bạn có những lời nói và hành động vô tâm có thể khiến cho người ấy mặc cảm tự ti.
Mắc lỗi với bạn bè lúc đắc ý thì lúc thất ý cũng khó phản hồi, người ta cảm thấy cái uy phong khí thế của ngày xưa của bạn mất đi, không phải là do bạn trở nên khiêm tốn, nhũn nhặn hơn mà là vì bạn bế tắc hết đường mới quay lui lại xây đắp lại mối giao hảo xưa. Ngày xưa bạn không nhận họ thì hôm nay họ không nhận bạn.”

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

DỄ VÀ KHÓ


Dễ là khi bạn có một chổ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim người đó.
Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra những nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo và làm được chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhân một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và bước tiếp.
Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi làm cho chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế mỗi ngày.
Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học được nhiều điều từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về những người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện được nó.
Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem lại rằng mình đã xây dựng được một cánh cửa chưa đã…