Sống trong đời sống cần có một tấm lòng!

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật kí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật kí. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

Nỗi sợ hãi mang tên tôi!

"Nỗi sợ hãi lớn nhất của con người không phải là cô độc hay thất bại, mà là sợ rằng tuổi trẻ trôi qua không có bất cứ trải nghiệm, không có dấn thân nào... Khi ấy, người ta sợ sự già nua ở cái tuổi mà không còn có thể nông nổi, không còn cơ hội để có thể mắc sai lầm.
Tôi không sợ tôi khác biệt, tôi chỉ sợ tôi tẻ nhạt và nhàm chán chính tôi". (C.C)

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Không đề!!!!!!!!!!!!!

Tâm trạng
Nắng đã lên
...Sao tim vẫn lạnh?
Mưa đã tạnh
...Sao lệ vẫn rơi?
Sóng chơi vơi
...Để bờ cát đợi!
Cứ đợi hoài
...Đợi mãi vậy sao?
Mưa đang khóc
...Hay lòng rơi lệ?
Mưa rớt xuống

...Lệ ngấm vào tim

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Giá như... ai cũng chỉ chọn một tình yêu!


Nếu điều đó xảy ra,... chúng ta không bao giờ trở thành kẻ phụ tình hay kẻ bị phụ tình.
Nếu điều đó xảy ra,... chúng ta ai cũng hạnh phúc với cuộc sống hôn nhân gia đình.
Nếu điều đó xảy ra,... xã hội sẽ không có gì phức tạp, cuộc sống sẽ yên ổn trôi đi trong vô vàn biến động.
...
Và rồi ai trong chúng ta cũng nhận ra,... cái “giá như” ấy, là không thể có.
Yêu,... được yêu là nhu cầu tất yếu của con người. Tình yêu nam nữa không phải chỉ đơn thuần định nghĩa bằng dăm ba khái niệm, định luật,... mà nó là vô số những phạm trù từ đơn giản đến phức tạp. Yêu ai đó... vì sao... chỉ có thể trả lời vì yêu! Chung chung đó, câu hỏi giống câu trả lời đó mà ai cũng dễ chấp nhận, không hề bắt bẻ điều gì.
Có những cặp đôi yêu nhau rất lâu. 3 năm THPT, 4 năm ĐH và vài ba năm sau khi ra trường mới cưới,... Họ là những người chỉ chọn 1 tình yêu. Chọn 1 tình yêu ở đây có thể hiểu là họ giữ tình yêu đó với cả tâm thức và trái tim. Họ đã chọn 1 và họ chỉ chọn 1 mà thôi.
Thế rồi, có những người cũng yêu nhau lâu như vậy. Đùng một cái,... 1 trong 2 đến với người khác. Người kia đau khổ vì bị phụ tình, quằn quại trong vũng bùn và tin chắc rằng mình sẽ bất hạnh vì không ai yêu họ bằng mình. Họ cứ cho rằng tình yêu của họ đủ lớn, lớn hơn tất cả nhưng thực ra tình yêu làm gì có nhiều hay ít, là eo hẹp hay rộng lớn, vô biên. Đành rằng, có thể vì người đó, vì gia đình, vì công việc, vì khoảng cách, vì tiền bạc,... mà trong đó có vô số những thứ không thể chấp nhận nhưng rồi ta cũng cứ phải chấp nhận. Chấp nhận điều mà ai cũng biết “cái gì thuộc về mình thì sớm muộn cũng sẽ về mình và cái gì không thuộc về mình thì có làm gì đi chăng nữa nó cũng chẳng thuộc về mình”. Thế nhưng, nói là một chuyện; làm được hay không mới là chuyện khác.
Có những người chưa bao giờ yêu ai, hoặc những người đã bước qua vô số cuộc tình chớp nhoáng nhưng bỗng chốc gặp một đối tượng nào đó và họ quyết định gắn bó suốt cuộc đời. Lúc đó, yêu nhiều hay yêu ít đâu có quan trọng, lựa 5,7 hay chục người đâu còn mang ý nghĩa. Gặp nhau, đến với nhau có khi chỉ trong 1 tháng, 1 tuần hay một vài ngày,... thế mà đến với nhau vẫn hạnh phúc. Đơn giản,... họ đã chọn cho mình đúng đối tượng.
Tôi cứ nhớ mãi hình ảnh anh chàng bạn chị gái tôi làm giáo viên ngày chị tôi lấy chồng. Hôm đó là mùng 9 tháng Giêng âm lịch năm 2003. Sáng hôm đó, chị tôi lên xe hoa về nhà chồng. Trong đó, đám bạn bè của chị xin được việc giáo viên cũng kha khá nhiều nhưng anh chàng đó công tác ở miền núi. Tối hôm đó, anh bạn ghé nhà tôi chơi, đi theo là một đứa em học lớp 10 chung ở trường THPT. Do buổi sáng cưới, ăn uống và thu dọn tương đối nên trông nhà như bình thường. Anh chàng bước vào nhà chào hỏi, ngồi nói chuyện chắc cỡ 15-20 phút mới dặm hỏi chị tôi đi đâu. Khi được tin chị mới lấy chồng hồi sáng thì anh đó ngây người ra, ngồi bất động chắc cỡ 5 phút nữa rồi xin phép ra về. Sau lần đó tôi mới biết ổng là một trong những người yêu chị gái tôi lúc học Sư phạm... Dấu ấn đó, thực sự là quá sâu sắc.
Trong tình yêu, phụ nữ luôn được quyền ưu tiên hơn cánh đàn ông. Đơn giản vì phụ nữ có thể dễ dàng biết được trong đám hay rủ mình đi chơi, hay đến nhà chơi thì ai đến với tư cách bạn bè và ai đến với tư cách người yêu. Nam giới thì không thể biết ai yêu mình, đơn giản vì phụ nữ giấu quá kỹ. Nếu phụ nữ cứ yêu cầu đòi quyền bình đẳng thì tại sao họ lại không thể nói ra rằng mình thích một ai đó... giống như người con trai nói với người con gái lời yêu vậy?
Nói ra,... để họ biết. Và rồi để hiểu rõ xem họ với ta thế nào. Nếu cả hai cùng có tình cảm với nhau thì biết đâu đó, nó sẽ dẫn nhanh hơn đến hạnh phúc? Và nếu biết người kia không có tình cảm với mình,... thì biết rằng nên lựa chọn một người khác chứ không phải sống để yêu thầm.... Bởi vì bất hạnh lớn nhất của một người đó là yêu kẻ khác quá nhiều, đặc biệt là yêu đơn phương.
Hãy lựa chọn trong số những người mình yêu, hay những người yêu mình ai là người có thể đi bên bạn đến suốt cuộc đời,... chứ không phải đáp ứng một nhu cầu nào đó hiện ra trước mắt. Hãy cứ yêu hết mình, yêu hơn 1 người nhưng đến khi lập gia đình hãy chỉ chọn 1 và đừng bao giờ hối tiếc về chuyện đó.
Giá như... ai cũng chỉ chọn một người,... tình yêu sẽ không còn những giá trị thiêng liêng của nó...
Giá như... ai cũng chỉ chọn một người,... có phải là cuộc sống đã bất công với tình yêu?

Giá như,... ai cũng chỉ chọn một người,... điều đó sẽ không bao giờ xảy ra J

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Cấu trúc đề thi Đại học môn Văn năm 2013

I - Phần chung cho tất cả thí sinh (5,0 điểm)

Câu 1 (2, 0 điểm): Tái hiện kiến thức về giai đoạn văn học, tác giả, tác phẩm văn học Việt Nam

- Khái quát văn hoc Việt Nam từ đầu thế kỷ XX đến Cách mạng tháng Tám năm 1945
- “Hai đứa trẻ” - Thạch Lam
- “Chữ người tử tù” - Nguyễn Tuân
- “Hạnh phúc của một tang gia” (trích Số đỏ) - Vũ Trọng Phụng
- “Chí phèo” (trích) - Nam Cao
- “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” (trích Vũ Như Tô) - Nguyễn Huy Tưởng
- “Vội vàng” - Xuân Diệu
- “Đây thôn Vũ Dạ” - Hàn Mặc Tử
- “Tràng Giang” – Huy Cận
- “Chiều tối” - Hồ Chủ Tịch
- “Từ ấy” - Tố Hữu
- “Một thời đại trong thi ca” (trích) - Hoài Thanh và Hoài Chân
- Khái quát văn học Việt Nam từ Cách mạng tháng Tám năm 1945 đến hết thế kỷ XX
- “Tuyên ngôn độc lập” và tác giả Hồ Chí Minh
- “Nguyễn Đình Chiểu, ngôi sao sáng trong bầu trời văn nghệ dân tộc” - Phạm Văn Đồng
- “Việt Bắc” (trích) và tác giả Tố Hữu
- “Đất nước” (trích Mặt đường khát vọng) - Nguyễn Khoa Điềm
- “Sóng” – Xuân Quỳnh
- “Đàn ghi ta của Lor-ca” - Thanh Thảo
- “Người lái đò Sông Đà” (trích) - Nguyễn Tuân
- “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” (trích) - Hoàng Phủ Ngọc Tường
- “Vợ chồng A Phủ” (trích) - Tô Hoài
- “Vợ nhặt” – Kim Lân
- “Rừng xà nu” (trích) - Nguyễn Trung Thành
- “Những đứa con trong gia đình” (trích) - Nguyễn Thi
- “Chiếc thuyền ngoài xa” (trích) - Nguyễn Minh Châu
- “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” (trích) - Lưu Quang Vũ

Câu 2 (3,0 điểm): Vận dụng kiến thức xã hội và đời sống để viết bài nghị luận xã hội ngắn (khoảng 600 từ)

- Nghị luận về một tư tưởng, đạo lý
-Nghị luận về một hiện tượng đời sống

II- Phần riêng (5,0 điểm): Vận dụng khả năng đọc- hiểu và kiến thức văn học để viết bài nghị luận văn học (Thí sinh chỉ được làm một trong hai câu 3a hoặc 3b)

Câu 3a: Theo chương trình chuẩn (5,0 điểm)

- “Vội vàng” - Xuân Diệu
- “Tràng Giang” – Huy Cận
- “Đây thôn Vĩ Dạ” - Hàn Mặc Tử
- “Hai đứa trẻ” - Thạch Lam
- “Chữ người tử tù” - Nguyễn Tuân
- “Hạnh phúc của một tang gia” (trích Số đỏ) - Vũ Trọng Phụng
- “Chí phèo” (trích) - Nam Cao
- “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” (trích Vũ Như Tô)- Nguyễn Huy Tưởng
- “Chiều tối” - Hồ Chí Minh
- “Từ ấy” - Tố Hữu
- “Một thời đại trong thi ca” (trích) - Hoài Thanh và Hoài Chân
- “Tuyên ngôn độc lập” và tác giả Hồ Chí Minh
- “Nguyễn Đình Chiểu, ngôi sao sáng trong bầu trời văn nghệ dân tộc” - Phạm Văn Đồng
- “Tây Tiến” - Quang Dũng
- “Việt Bắc” (trích) và tác giả Tố Hữu
- “Đất nước” (trích Mặt đường khát vọng) - Nguyễn Khoa Điềm
- “Sóng” – Xuân Quỳnh
- “Đàn ghi ta của Lor-ca” - Thanh Thảo
- “Người lái đò Sông Đà” (trích) - Nguyễn Tuân
- “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” (trích) - Hoàng Phủ Ngọc Tường
- “Vợ chồng A Phủ” (trích) - Tô Hoài
- “Vợ nhặt” – Kim Lân
- “Rừng xà nu” (trích) - Nguyễn Trung Thành
- “Những đứa con trong gia đình” (trích) - Nguyễn Thi
- “Chiếc thuyền ngoài xa” (trích) - Nguyễn Minh Châu
- “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” (trích) - Lưu Quang Vũ

Câu 3b: Theo chương trình nâng cao (5,0 điểm)

- “Hai đứa trẻ” - Thạch Lam
- “Chữ người tử tù” - Nguyễn Tuân
- “Hạnh phúc của một tang gia” (trích Số đỏ) - Vũ Trọng Phụng
- “Chí phèo” (trích) - Nam Cao
- “Đời thừa” (trích) - Nam Cao
- Nam Cao
- “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” (trích Vũ Như Tô) - Nguyễn Huy Tưởng
- “Vội vàng” - Xuân Diệu
- Xuân Diệu
- “Đây thôn Vĩ Dạ” - Hàn Mặc Tử
- “Tràng Giang” – Huy Cận
- “Tương tư” - Nguyễn Bính
- “Nhật ký trong tù” - Hồ Chí Minh
- “Chiều tối” - Hồ Chí Minh
- “Lai tân” - Hồ Chí Minh
- “Từ ấy” - Tố Hữu
- “Một thời đại trong thi ca” (trích) - Hoài Thanh và Hoài Chân
- “Tuyên ngôn độc lập” và tác giả Hồ Chí Minh
- Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh
- “Nguyễn Đình Chiểu, ngôi sao sáng trong bầu trời văn nghệ dân tộc” - Phạm Văn Đồng
- “Tây Tiến” - Quang Dũng
- “Việt Bắc” (trích) và tác giả Tố Hữu
- Tố Hữu
- “Tiếng hát con tàu” - Chế Lan Viên
- “Đất nước” (trích Mặt đường khát vọng) - Nguyễn Khoa Điềm
- “Sóng” – Xuân Quỳnh
- “Đàn ghi ta của Lor-ca” - Thanh Thảo
- “Người lái đò Sông Đà” (trích) - Nguyễn Tuân
- Nguyễn Tuân
- “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” (trích) - Hoàng Phủ Ngọc Tường
- “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” (trích) - Lưu Quang Vũ
- “Vợ chồng A Phủ” (trích) - Tô Hoài
- “Vợ nhặt” – Kim Lân
- “Những đứa con trong gia đình” (trích) - Nguyễn Thi
- “Rừng xà nu” (trích)- Nguyễn Trung Thành
- “Một người Hà Nội” - Nguyễn Khải

- “Chiếc thuyền ngoài xa” (trích) - Nguyễn Minh Châu

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

8-3… có còn là ngày lễ!


8-3… có còn là ngày lễ!
Nhiều lúc rãnh rỗi và có thời gian suy nghĩ người ta tự hỏi rằng chuẩn bị đến ngày này, ngày kia,… và tưởng tượng ra mình sẽ đi đâu đó, làm gì đó, tặng cho ai đó và nhận của ai đó một món quà,… Nghĩ tới thì cảm thấy vui, cảm thấy thích và có cảm giác mong mỏi ngày đó đến nhanh hơn. Nhưng khốn nỗi, thời gian trôi là như nhau, đâu có ai bắt nó nhanh hay chậm được?
Thế rồi bao nhiêu mong mỏi thì ngày mà họ mong cũng đã đến. Họ tất bật với những công việc đáng ra ngày thường họ chưa chắc làm hay những tin nhắn đến quá nhiều, và quá nhanh. Họ dậy trễ hơn vì họ tin đó là ngày nghỉ và có thể chây lười 1 chút. Thế nên rồi cứ dậy trễ, cứ ăn sớm, rồi tám lâu hơn,… những việc mà trong ngày thường họ đã làm nay được lặp lại trong ngày nghỉ. Không nhưng vậy mà ngày thường người ta thoải mái hơn, vui đùa tự nhiên hơn vì họ có việc để làm. Ngày Lễ người ta ngồi với nhau cũng sẽ như vậy nhưng chắc chắn rằng nó chỉ duy trì được 1 tiếng đồng hồ trở lại. Không ai muốn lãng phí thời gian đi chơi nhưng dường như họ thấy bị ép buộc, cảm giác như đang cầm cự trước người đối diện.
Tết qua, không ít lần tôi đã thấy được điều này. Một tỉnh ở vùng quê Kinh bắc thì đương nhiên ăn Tết phải to rồi còn gì? Năm nào chẳng vậy, người Miền Nam mơ về một cái Tết Bắc khí hậu ấm áp, gia đình sum họp đón giao thừa, vui xuân. Người làm ăn xa mong được về với nơi mình sinh ra, lớn lên và có biết bao nhiêu kỷ niệm. Nhưng rồi cùng với tình hình kinh tế khó khăn (như các nhà Kinh tế nước ta nói), người ta dần sống xa vời hơn, ít quan tâm đến người thân hơn. Một năm không gặp, cứ nói về chơi với gia đình nhưng chìm trong các cuộc đi chơi, ăn nhậu,… với bạn bè. Người ta ăn cơm ở nhà rất ít, thậm chí một vài bữa trong suốt nửa tháng về nhà. Và thời gian cứ thế trôi, cũng đến ngày họ đi và rồi họ nghĩ rằng đã chơi bời quá mức, tự dặn lòng để năm sau không như vậy. Và tôi tin, năm sau họ cũng vẫn thế.
Ngày Tết, ngày Lễ đậm đà bản sắc dân tộc mình nay dường như chỉ còn trong tiềm thức. Những vất vả của cuộc sống dần trôi đi khiến người ta không còn cảm thấy mình thiếu thốn như trước. Cái họ mong bây giờ chỉ là tiền và quyền.
Năm 1975, đất nước ta được hoàn toàn thống nhất. Đó cũng là lúc mà dân Miền Nam theo Mĩ sang với một vùng trời khác. Họ sang, cũng vì nhiều lí do, có thể nói ra được và đôi khi cũng không nên. Thế nhưng, mỗi lần tôi chứng kiến họ ăn Tết, nghe họ hát những bài hát về Tết mà người Việt Nam tại quê nhà chạnh lòng. Phải chăng “phú quý sinh lễ nghĩa” hay tại vì chỉ có những người không có được những mong ước thì họ mới luôn khao khát và thể hiện tình yêu Tết Việt mảnh liệt đến như vậy?
Hôm qua không phải là một ngày lớn của dân tộc nhưng nó là một dấu mốc ghi lại quá trình vận động của người phụ nữa trong quá trình đi lên hiện đại. Nhưng hình như ngày này chỉ để cho những người bán hoa, những người mua hoa và những người được tặng hoa hay sao ấy. Đi ra thấy bán hoa đầy đường, nhưng nếu không phải là một trong ba đối tượng trên thì chắc chắn ngày hôm qua chỉ là ngày Thứ 6. Các cơ quan tổ chức sinh hoạt cho chị em để Chúc mừng họ bằng những món quà, những bữa ăn hay những biểu tượng hoa hồng. Các anh chàng bạn trai tranh thủ để lấy lòng người yêu, các ông chồng tỏ ra mềm mỏng bất thường để vợ không được phép quên đi nghĩa vụ của mình, những đôi vợ chồng mới cưới rủ nhau đi xa và các nhóm bạn tụ tập ở một quán cà phê nào đó, nói chuyện và đôi khi cả đánh bài.
Một ngày trôi đi như bao ngày bình thường khác. Đơn giản vì ngày đó đối với chúng ta không ý nghĩa, hay tự bản thân chúng không ý nghĩa. Hết ngày,… người ta chỉ nhớ… “hôm qua, là mùng 8…”

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

14-2

VALENTINE…
Cái cảm giác được che chở, được lo lắng nay biến đi đâu?
Valentine, tức ngày 14-2… Năm nào cũng vậy, chẳng có gì thay đổi trong quỹ thời gian 365 ngày và 6 giờ lẻ. Người ta vẫn thường nhớ tới ngày này như một dấu mốc để ghi nhớ công ơn của vị thánh Valentine, người hy sinh cuộc đời để tranh đấu vì tình yêu. Nguồn gốc thì search trên Google có thể ra hàng trăm, hàng nghìn nhưng điều đó cũng chẳng mấy người quan tâm lắm. Người ta cứ nghĩ rằng đó là Ngày lễ tình yêu (hay Ngày lễ tình nhân) và nếu có ai đó yêu thương thì rủ nhau đi chơi, có một vài kỷ niệm nho nhỏ gọi là…
Nhưng rồi, họ cứ nghĩ đơn giản là thế. Ngày tình yêu, người ta tặng cho nhau một vào món quà nhỏ. Món quà ấy không quan trọng là vật chất nhưng nó là dấu ấn ghi nhận tình yêu. Dần dà, mọi chuyện quên dần đi… người ta chẳng còn quan tâm đến nhau như trước nữa. Tình yêu bổng chốc trở nên mong manh dễ vỡ hơn bao giờ hết! Yêu chưa chắc đã đủ… Vậy nếu không đủ thì sẽ thiếu cái gì?
Rất nhiều người cho rằng cái thiếu đó là vật chất. Nhưng ai cũng hiểu rằng vật chất có thể làm ra. Trước đây vài năm, khi bắt đầu học Đại học, tôi đi dạy thêm từ thứ 2 đến thứ 6 với giá 600 ngàn đồng/tháng mà vẫn cảm thấy vui vẻ, thoải mái. Giờ đây, người ta đi làm tháng 5-7 triệu mà vẫn kêu là thiếu thốn, không vừa ý. Học xong Đại học với mức lương khởi đầu là 2tr300 ngàn đồng đã cảm thấy hạnh phúc với công sức mình bỏ ra, nhưng rồi chẳng ai tin với mức lương đó người ta có thể lấy vợ, xây nhà, nuôi con. “Trời sinh voi sinh cỏ” đã là câu nói xa xưa, ai cũng bảo thế. Nhưng rồi nhiều đứa chưa tới 20 tuổi lập gia đình và sinh con sớm, cha mẹ lại chẳng có gì khi là những người nông dân nghèo đông con vẫn có thể đi lên. Không thể nói “đi lên từ bàn tay trằng” mà nên nói “đi lên từ bàn tay bùn”. Tình yêu cuộc sống và lòng tin đã giúp con người ta như vậy nên có trường hợp ngược lại, khi mọi thứ tỏ ra đầy đủ người ta vẫn có thể li dị, mất trắng. Vậy cái thiếu có chăng là lòng tin?
Lòng tin giúp con người ta đứng vững, giúp con người ta sống và tin vào ngày mai. Người ta cứ đem sức mình ta mà làm việc, mà sống, mà yêu thương,… Người ta biết trân trọng và hạnh phúc với những gì mà người ta đang có. Chúng ta chẳng tài năng mà ngược lại chúng ta có quá nhiều thói xấu. Thế nhưng, chúng ta ỷ lại, chúng ta muốn hưởng thụ khi còn quá trẻ để rồi chúng ta tỏ ra ích kỷ, ít cảm thông hơn với những người bên cạnh. Chúng ta vẫn sống, vẫn yêu thương nhưng tình cảm của chúng ta dần chai sạn. Chúng ta không thể hiện được tình yêu để rồi những người xung quanh cảm thấy như ta sống mà không có tình yêu, hay nói nặng hơn là “không có quả tim”. Chúng ta sống như vậy, có khi nào chúng ta sẽ…
Tết Bắc, vẫn cảm nhận được không khí. Thế nhưng, khi người ta no đủ thì người ta chẳng còn cảm giác Tết nữa. Nhưng đồ Tết lúc nào cũng có, không khí Lễ hội vẫn thường xuyên có, những gia đình nghèo khổ nay đã có cuộc sống tốt đẹp hơn,… thì chẳng cón ai nhận ra Tết nữa. 3 ngày Tết trôi đi một cách nhanh chóng, khác thường nếu không muốn nói là vô vị. Vô vì với cái Tết truyền thống, vô vị với tình cảm thân quen và vô vị với những người đi xa về.
Ngày Lễ, nhất là những ngày cho trai gái mới lớn, cho tình yêu trong năm không phải là hiếm. Người ta gặp nhau nhiều đến mức người ta chẳng có nhớ đến ngày của nhau, thậm chí ngày của chung. Thế đó, Valentien cũng thẩn thờ trôi trong cái không khí lạnh của Việt Nam. Lâu lâu còn nghe thấy người ta đổ cho nhau rằng không nhớ vì ngày lễ đó xuất phát từ phương Tây nên chẳng cần quan trọng làm gì, quà cáp gì cho mất công. Thế nhưng, người ta đâu có hiểu đó chỉ đơn giản là ngày để nói được ra những yêu thương dành cho nhau?
Không có lời yêu thương, không có món quà nào trao tặng thậm chí không có hồi âm… Kết thúc, rồi còn đâu…

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Mộng mị


Lan man trên những câu chuyện, tình cờ đọc được những dòng tâm sự hợp với tâm trạng của mình. Lại một lần nữa, người học Văn lại mộng mị liên tưởng về những bài thơ, những kiến thức đã học. Một Nguyễn Du viết "Long Thành cầm giả ca" nổi tiếng phải mất khá nhiều dòng để mô tả lại quang cảnh trái ngược trong cuộc sống khi đối lập với cảnh giàu sang, yến tiệc với cảnh đói rét, nghèo hèn:
"Thành Thăng Long nhớ từ thuở nọ 
Bậc giai nhân tên họ ai hay 
Ðàn cầm thánh thoát mấy dây 
Khắp thành quen miệng gọi ngay Nàng Cầm 
"Cung Phụng khúc" xưa ngâm trong Nội 
Phổ nên chương tiếng nổi một thời 
Nhớ ngày đương độ vui chơi 
Giám hồ yến tiệc gặp người tài hoa 
Tuổi hăm mốt nõn nà lộng lẫy 
Gió xuân êm hây hẩy bông đào 
Men tô duyên não nùng sao 
Nỉ non năm tiếng thấp cao tuyệt vời 
Theo tay ngọc lòng người ủ rũ 
Tiếng bổng trầm to nhỏ miên man 
Khoan như gió lướt thông ngàn 
Trong như tiếng hạc lạc đàn kêu sương 
Mạnh như sấm phũ phàng xé đá 
Tiến Phúc bia nổ phá ầm ầm 
Buồn như khúc Việt ai ngâm 
Nỗi lòng Trang Tích âm thầm mà đau 
Ðiệu êm ấm nghe lâu chẳng mỏi 
Chính khúc này đại nội triều xưa 
Tây Sơn quân tướng thẫn thờ 
Ngả nghiêng đến sáng còn chưa thỏa lòng 
Quăng lụa thưởng tây đông tíu tít 
Vàng tựa bùn cứ việc vung tay 
Công hầu hào khí đua say 
Ngũ lăng niên thiếu một bày sá chi 
Dạo khúc xuân diễm kỳ lả lướt 
Băm sáu cung thánh thót xinh xinh 
Tràng An treo ngọc liên thành 
Phẩm cao vô giá, tài tình riêng ai 
Thoảng hai chục năm trời từ đấy 
Tây Sơn thua, ta trẩy Nam Hà 
Long Thành gang tấc còn xa 
Ðiệu xưa nhớ mấy cũng là đành thôi 
Tuyên phủ sứ lại mời dự tiệc 
Thiếu chi người mày biếc má hồng 
Cuối bàn phảng phất não nùng 
Một nàng đầu tóc hình dung bơ phờ 
Mình gầy võ mày thưa duyên nhạt 
Ai biết nàng oanh liệt xưa kia 
Khúc đâu lệ chảy đầm đìa 
Khiến người nghe những đê mê xót thầm 
Chợt nhớ lại bao năm chuyện cũ 
Từng bên ai vui thú hồ xưa 
Thành tàn duyên cũng xác xơ 
Ngậm ngùi mấy cuộc biển mờ dâu xanh 
Rồi một sớm bại thành là thế 
Cảm khúc ca trời để một người 
Trăm năm một thoáng bao dài 
Ngậm ngùi chuyện cũ cho đời buồn đau 
Nam về, mái đầu đã bạc 
Người đẹp xưa cũng khác hình xưa 
Giương đôi mắt ngó mà mơ 
Thảm thay ai biết bây giờ là ai"
Nhưng tất cả cũng chỉ có thể, cuộc sống xưa nay vốn đã vậy. Trong lòng xã hội TBCN xưa nay đã tồn tại sự bất công và đối lập rõ rệt giữa hai đẳng cấp giàu nghèo trong xã hội. Ở Trung Quốc và cả ở nước ta, người ta nói mong muốn đạt tới một xã hội "dân chủ, công bằng, văn minh" nhưng thực sự tất cả chỉ tồn tại trên lý thuyết. Rất ít người dám nói lên sự thật nhưng hầu như ai cũng hiểu bản chất của sự thật ấy. Người ta chấp nhận nó (nói đúng hơn là cam chịu) hơn là tìm cách chống đối vì vẫn có khá nhiều người luôn tin vào số phận. Người ta nói: "Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời" nhưng thực chất thì "một người làm quan, cả họ được nhờ" và đương nhiên là "giàu vẫn giàu" mà "nghèo vẫn hoàn nghèo". Có những gia đình khổ mãi và cũng có gia đình con cháu họ cũng sẽ sướng mãi. 
Đọc tác phẩm văn học, người kể đôi khi hòa nhập vào nhân vật để phát ngôn cho những tư tưởng hay triết lí của mình. Ta thấy rất rõ trong dòng văn học với những tác giả lớn là Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phụng, Nam Cao,... Tất cả những vấn đề đó ai khá nhiều người nhận thức được nhưng để viết lên thành lời thì khó có thể, thậm chí nói là hiếm. Các cụ đi trước đã hiểu, thì thế hệ đi sau vẫn nhận thức được trọn vẹn vấn đề này. Chí có điều, trong cách nói và cách thể hiện có sự chuyển biến rõ rệt. Khái quát vấn đề một cách nhanh gọn và mang nhiều nội dung hơn. Hãy đọc đoạn trích dưới đây và nghĩ....
"Có những đứa trẻ con: "Con không uống sữa đâu, sữa này nhạt lắm"
Có những đứa trẻ con đứng dựa đầu vào cửa chờ mẹ đi chợ về mang cho một củ sắn...
Có những người sinh ra đã có tất cả và có những người sinh ra chẳng có, thậm chí là cả bố mẹ....
Có những bữa tiệc trên thành phố những món ăn ê hề chỉ để cuối cùng đổ cho lợn... hoặc để người ta uống rượu say và nôn hết ra...
Có những bữa tiệc ở nông thôn người ta ăn cơm với rau muống luộc chấm nước muối...
Có những cái chết đau đớn và không đau đớn..."
(Trích" Em muốn ngủ với anh")
Truyện khá ngắn, hãy đọc một lần xem mình có rung động... hay không?


Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

SINH NHẬT BUỒN CŨNG NHỮNG CƠN MƯA!


Thế là một sinh nhật nữa lại trôi qua, và đứa bé mang tên Phước lại bước sang cái giáp thứ ba trong cuộc đời. Lý tưởng cao đẹp ở chân trời, ở những dãy núi cao thì chưa thấy nhưng mà hiển hiện ra trước mắt là cả một sườn dốc rồi. Ở đó, có cái mình phấn đấu mà đạt được, cũng có nhiều cái chẳng có – là những cái mình không thể, hoặc đã đánh mất. Đáng phải suy nghĩ lắm! Đáng phải trăn trở lắm chứ?
 Chúc mừng sinh nhật Lê Phước!
Có đôi khi trong cuộc đời bạn gặp ai đó nói chuyện với bạn một cách vui vẻ, và bạn thích cách nói chuyện của họ. Thế nhưng, những người có khiếu làm cho người khác cười thì hẳn rất khó để làm cho bản thân họ cười. Đâu phải là do họ không biết cách, mà chỉ là ẩn hiện ở đâu đó cái kìm nén, cái níu giữ những tiếng cười vốn của tự nhiên ban cho.
Cũng có lúc bạn gặp ai đó hay khiêm tốn, và thậm chí cái khiêm tốn của họ làm bạn nghi ngờ. Thế nhưng, bạn đừng nghĩ là họ nói không thật lòng. Hãy quên đi cách nghĩ “1 khiêm tốn bằng 4 tự cao” đi mà hãy nghĩ có điều gì đó khiến họ không dám nhận cả những điều họ có thể làm được, thậm chí làm tốt hơn người khác. Đó có thể không phải là suy nghĩ thật của họ bởi đơn giản họ có cái nhìn tự tin, hoặc đánh mất mình ở một số mặt nào đó. Gần gũi, bạn sẽ nhận được rất nhiều, ít nhất là sự tin cậy và sẻ chia như một người bạn.
Có đôi khi người bạn tưởng rằng bề ngoài chẳng thế đánh gục, đôi khi nói họ là “Không có nước mắt”, rồi “Không có trái tim”,… Vẻ ngoài cứng rắn chẳng nói lên với bạn được điều gì về họ cả. Có thể người bạn biết có cá tính như vậy, và cũng có thể người đó là kẻ làm ra vẻ như vậy. Nếu bạn biết hành động đó của họ có bản chất như trên, thì đừng làm bộ coi khinh hành động ấy. Hãy hỏi tại sao họ lại hành động như vậy bởi vì bất cứ điều gì cũng có nguyên nhân của nó cả.
24 năm đã trôi qua, và tôi cũng đã tập sống bằng nhiều cách. Cứ coi mãi những quyển sách “Học làm người” rồi mà dường như thấy mình vẫn “chưa là người”. Lăn lộn mấy năm, học hành bỏ dở, đi làm… tiếp xúc với không ít loại người và cũng sống phù hợp bằng không ít cách. Thế mà… vẫn chưa thể làm được những điều mình muốn.
Ngày đầu tiên của năm 25 tuổi là ngày vô nghĩa nhất. Không đọc sách, không chơi game, không đi chơi, không nhậu nhẹt,… mà chỉ biết nằm. Năm như một con người cô đơn; nằm như một kẻ vốn chả hiểu đời đang suy ngẫm về đời; nằm như một thằng chưa bao giờ thấy trời mưa mà cứ mãi miết ngắm và ghê sợ nhất là nằm như một thằng sống không có niềm tin, không còn mục đích để theo đuổi. Đã qua lâu rồi cái tuổi mộng mơ cùng những con đường rực sáng. Không còn nữa trong hành trình của bản thân những người có thể bên cạnh sẻ chia, động viên, khích lệ. CHỉ còn có một mình.
Một mình nằm để nhìn những cơn mưa. Một mình nằm để nghĩ, để xem mình phải làm sao, phải làm gì, phải làm như thế nào mới thay đổi được bản thân hèn nhát, yếu đuổi. Một ngày dài tưởng chừng nhưng vô nghĩ nhưng nên nói là “không có ý nghĩa” sẽ dễ nghe hơn. Và rồi từ hôm nay, tôi sang tuồi mới. Vẫn còn ở đó những điều mà tôi mong, tôi muốn, tôi mơ ước. Nhưng rồi tôi có giơ tay lên để nắm, để níu, để kéo, để giữ được những điều đó hay không. Tương lai là đâu? Hạnh phúc gần nơi đâu?
Trời mưa như thể khóc! Và rồi sau cơn mưa, có lẽ “Trời lại sáng”!

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

VẾT SẸO!


Người ta nói: “Trên đời này không ai cho không ai cái gì, và cũng chẳng có ai cho mình tất cả ngoại trừ cha mẹ mình”. Điều này quả thật chính xác. Không phải vì chúng ta thường được nghe những thông tin trên báo đài, trên phương tiện thông tin đại chúng mà thực tế từ cuộc sống của ta đã là một mình chứng rõ rệt cho nhận định ấy. Tôi và bạn, những ai từng có mẹ, và còn mẹ chắc chắn sẽ chẳng bao giờ còn muộn phiền trong cuộc sống khi được trở về với gia đình thân yêu, nhất là về bên mẹ. Người mẹ - người mang nặng đẻ đau ra chúng ta; người suốt một đời không quản khó khăn để nuôi ta, anh chị em của ta khôn lớn nên người. Điều họ muốn đón nhận không phải là con họ được ra sao, trở thành người có vị thế như thế nào trong xã hội mà là cho đi tình yêu với những đứa con.
Đất nước chúng ta sống với quan niệm phong kiến đã hàng nghìn năm nay, không dễ để bỏ đi những suy nghĩ trong hệ tư tưởng đã tồn tại trong xã hội vững bền đó. Thế nhưng, tôi không ủng hộ của Nho gia khi cho rằng: “Nữ nhi bất tri” - tức là cho rằng phụ nữ là đối tượng không thể giáo dục, và đánh đồng họ với dạng tiểu nhân. Khốn khổ thay, suy nghĩ và hệ ý thức nào mà lại chẳng là do con người đặt ra – nhất là những bậc vĩ nhân. Thế nhưng, có đứa trẻ nào mà không được sinh ra từ người mẹ, đứa trẻ nào mà không được nuôi dưỡng, dạy dỗ bằng tình thương yêu, chăm sóc của người mẹ. Và, những bậc vĩ nhân cũng đâu phải là 1 ngoại lệ?
Những hi sinh của người sinh ra ta phải đếm bao nhiêu cho hết, phải ghi tạc đến đời nào mới xong? Có thể những vất vả ấy không thể hiện ra, hoặc thể hiện rất ít mà những đứa con thương mẹ phải tinh tế lắm mới có thể nhận ra. Đó là khi Trần Đăng Khoa viết:
‘Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong mắt mẹ đến giờ chưa tan.”
Cũng có thể đó là những dấu ấn không bao giờ phai giống như câu chuyện mà tôi sắp kể mang tên: “VẾT SẸO”:
Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo.
-   "Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.
Người mẹ trả lời:
-   "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi."
Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt.
-   "Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm."
Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.
Xin cho tôi không phân tích, bình luận thêm gì về câu chuyện này. Bời vì tôi muốn tất cả chúng ta hãy làm 1 điều, đó là “Cảm nhận”. Hãy làm những gì có thể trong ngày lễ “báo hiếu” cho những người mà chúng ta yêu thương các bạn nhé!